Hoàng Hiên cất chiếc túi trữ vật cuối cùng đi, bước đến bên cạnh Cố An.
Lúc này, Cố An đang di dời một cây ăn quả, chính là thanh lộ quả thụ nhất giai thượng phẩm.
Loại quả này mang song thuộc tính thủy - mộc, khá phù hợp với Cố An, chỉ tiếc phẩm giai mới dừng ở nhất giai, không có tác dụng gì lớn.
Cố An đánh ra một luồng thảo mộc tinh hoa, thu gốc thanh lộ quả thụ sương mờ lượn lờ, bích quang lấp lánh kia vào túi trữ vật.
Hắn quay đầu nhìn sang, Hoàng Hiên thấy vậy bấy giờ mới lên tiếng: "Chu gia có tổng cộng mười một tu sĩ, thu được mười chiếc túi trữ vật, trên người đứa trẻ kia không có!"
"Ngoài ra, vẫn chưa tìm thấy nơi cất giữ linh vật trong tộc của bọn chúng!"
Mười một người mà chỉ có mười chiếc túi trữ vật, đúng là nghèo nàn quá mức!
Cố An lắc đầu, phóng thần thức ra, cẩn thận dò xét từng tấc đất bên dưới.
Những gia tộc tu tiên cỡ này thường sẽ có mật thất tàng bảo, dùng làm nơi cất giữ linh vật trong tộc!
Chẳng bao lâu sau, thần thức của Cố An đã quét trúng một không gian ngầm sâu chừng hai mươi mét, hèn chi Hoàng Hiên tìm mãi không ra!
"Giấu kỹ thật đấy!"
Cố An cảm thán một câu, dẫn Hoàng Hiên đi tới một tiểu viện lát đá xanh.
Tiểu viện chỉ có một gian phòng nhưng lại được xây cực kỳ rộng rãi. Vừa bước qua cửa đã thấy mười mấy tấm bài vị xếp thành ba tầng ngay ngắn, mùi tro nhang bốc lên nồng nặc.
Cố An hơi ngớ người, chẳng hiểu nổi Chu gia này đang nghĩ cái quái gì!
Cả nhà chết sạch vẫn chưa đủ, còn muốn dẫn dụ người khác đến lật tung cả bài vị tổ tông nhà mình lên hay sao?!
Cố An tự thấy mình là người có đạo đức, không thèm làm cái trò lật bài vị của người chết, hắn dứt khoát khiêng luôn cả chiếc bàn ra ngoài.
Bàn vừa dời đi, một lối đi sâu thẳm lập tức lộ ra. Cố An đã dùng thần thức dò xét từ trước, bên dưới hoàn toàn không có nguy hiểm.
Hai người men theo lối đi xuống tận đáy, ánh nến leo lét chiếu sáng cả không gian ngầm.
Ở đây bày tổng cộng tám chiếc kệ gỗ, đồ đạc cất giữ quả thực không ít.
Cố An vung tay quét sạch toàn bộ đồ đạc, rồi dẫn Hoàng Hiên đi lên.
Mật thất này lại xây ngay dưới bài vị người chết, thật sự là xúi quẩy, hắn chẳng muốn nán lại dù chỉ một khắc!
Trở lại đình nghỉ mát bên hồ, hai người bắt đầu kiểm kê linh vật.
Đầu tiên là lấy toàn bộ linh vật trên tám chiếc kệ gỗ ra. Trong đó có một ngàn bốn trăm viên linh thạch hạ phẩm, ba khối linh thiết nhất giai, sáu loại vật liệu từ yêu thú nhất giai, ba tấm phù lục nhất giai cực phẩm, một kiện pháp khí nhất giai trung phẩm và hai loại linh dược nhất giai trung phẩm.
Ngoài ra còn có bốn quyển công pháp Luyện Khí kỳ, mười ba môn pháp thuật Luyện Khí kỳ, một môn truyền thừa phù lục nhất giai trung phẩm, gia phả, sổ ghi chép nhân tình, mười mấy quyển kiến văn lục, bảy quyển tâm đắc tu luyện...
Cố An cạn lời. Vốn tưởng Chu gia này sở hữu thanh sương quả thụ nhất giai thượng phẩm thì kiểu gì cũng phải có chút gia tài!
Kết quả năm đời dốc sức phấn đấu, lại chỉ tích cóp được ngần này đồ vật, thật không biết phải nói gì cho phải!
Cố An nhẩm tính, đợi đến khi hắn đạt tới Luyện Khí hậu kỳ, tài sản của một mình hắn khéo còn sánh ngang với cả tộc bọn chúng!
Bên này, Hoàng Hiên cũng đã kiểm kê xong mười chiếc túi trữ vật, cười khổ nói: "Tổng cộng có một ngàn hai trăm bốn mươi mốt viên linh thạch hạ phẩm, hai kiện pháp khí nhất giai thượng phẩm, bốn kiện pháp khí nhất giai trung phẩm. Loại hạ phẩm thì khá nhiều, tận chín kiện. Đan dược chỉ tìm thấy một bình nhất giai trung phẩm..."
Cố An nghe mà chán nản, bèn ngắt lời Hoàng Hiên: "Bỏ đi, huynh thử ước lượng xem đống này đáng giá bao nhiêu linh thạch."Hoàng Hiên trầm ngâm một lát rồi nói: "Ta ước chừng chỗ này đáng giá khoảng hai ngàn một trăm viên linh thạch, nếu mang ra bày sạp bán lẻ thì có lẽ sẽ được nhiều hơn một chút."
Cố An nhẩm tính một chút rồi nói: "Thế này đi, ta lấy toàn bộ linh thạch và gốc thanh lộ quả thụ kia, ngươi đưa thêm cho ta một ngàn viên linh thạch, số linh vật còn lại ngươi cứ mang đi bán hết đi!"
Tuy có chút xót của, nhưng Cố An không muốn tốn công chạy đi bán những vật phẩm vụn vặt này nữa, hơn nữa Hoàng Hiên phải ra ngoài làm nhiệm vụ vào lúc này, chứng tỏ linh thạch trong tay không mấy dư dả, giúp đỡ một tay cũng chẳng sao.
Hoàng Hiên trợn tròn mắt, vẻ mặt khó tin. Lần này hắn chẳng tốn chút sức lực nào mà lại nhận được nhiều đồ như vậy sao?!
Đồ đạc tuy hơi vụn vặt, nhưng cùng lắm hắn mang bán cho Tụ Bảo lâu, kiểu gì cũng thu về được gần hai ngàn viên linh thạch hạ phẩm. Trừ đi một ngàn viên đưa cho Cố An, hắn vẫn còn lời được gần một ngàn viên nữa.
Cộng thêm cái xác nham mãng mà Cố An đã hứa cho, tính cả giá trị cái xác lẫn phần thưởng nhiệm vụ cũng phải được khoảng bốn trăm viên linh thạch!
Tính ra, số linh thạch để mua trúc cơ đan vậy mà đã gom đủ rồi!
Hốc mắt Hoàng Hiên hơi đỏ lên, vừa định mở miệng thì Cố An đã chặn lời.
"Tiện thể giúp ta một việc, sắp xếp ổn thỏa cho những phàm nhân của Chu gia này đi."
Nói xong, Cố An để lại một cái xác nham mãng, thu lấy ba ngàn sáu trăm bốn mươi mốt viên linh thạch hạ phẩm, rồi cáo từ Hoàng Hiên.
"Được rồi, ngươi sớm ngày trúc cơ mới là chính đạo, ta đi trước đây!"
Dứt lời, Cố An tế ra Tịch Vân chu, vút lên không trung.
……
Dọc đường lao đi vun vút, Cố An đã trở về tiểu viện ở Hắc Tùng lâm.
Hắn chào hỏi Từ Ngô một tiếng, bảo y đi gọi Thủy Minh tới, còn mình thì đi đến bên cạnh hồ nước nhỏ.
Lúc này, thủy vân hạnh thụ và lam ngọc đào thụ nhờ được tinh hoa thảo mộc tẩm bổ nên đều đã trưởng thành, đến tầm này sang năm là có thể hái quả ăn được rồi.
Rảo bước đến cách mấy cây linh thụ không xa, Cố An hóa linh lực thành cuốc, đào ra một cái hố lớn.
Bộ rễ của gốc thanh lộ quả thụ này cực kỳ phát triển, hố đào cũng phải to hơn những cây linh thụ khác.
Sau khi trồng thanh lộ quả thụ xuống hố, Cố An ấn một luồng tinh hoa thảo mộc vào trong thân cây, tiếp đó bắt tay thi triển vân vũ thuật.
Mây đen tụ lại, trút xuống những giọt mưa chứa đầy linh khí, làm ướt đẫm lớp đất mới đắp.
Linh khí theo nước mưa thấm vào lòng đất, được rễ của thanh lộ quả thụ hấp thụ trọn vẹn.
Dần dần, trạng thái của thanh lộ quả thụ tốt lên trông thấy, cành lá vươn dài, linh khí dạt dào.
Mười hai quả thanh lộ mới chớm chuyển sang màu xanh lục, tinh khiết trong suốt, tỏa ra thanh quang, khẽ đung đưa theo gió.
Đáng tiếc là thanh lộ quả ba năm mới chín một lần, cho dù là sang năm cũng chưa thể thưởng thức được!
Cố An đếm đủ tám cây linh thụ, trong lòng dâng lên một cảm giác thỏa mãn kỳ lạ, bất giác toét miệng cười.
Thủy Minh dẫn theo một đám đàn em vội vã bay tới, vừa nhìn thấy gốc thanh lộ quả thụ này, hai mắt nàng liền sáng rực lên.
"Chủ nhân, dọn nhà sao?!"
Cố An mỉm cười gật đầu, truyền qua một luồng ý niệm.
"Đúng vậy, dọn nhà!"
Thủy Minh reo hò một tiếng, không chút do dự bỏ rơi cây thanh sương trà, dẫn theo cả đàn thủy minh phong bắt đầu di dời tổ ong.
Sau khi cố định tổ ong trên thanh lộ quả thụ, Thủy Minh kích động đến mức quyết định múa một điệu ngay tại chỗ.
Nhìn hàng trăm con thủy minh phong bay lượn trên không trung, Cố An lắc đầu bật cười. Thủy Minh này thật là, chỉ giỏi làm mấy trò màu mè!
Nhưng mà, trông cũng khá đẹp mắt!"Đẹp quá đi!"
Một giọng nói non nớt vang lên trong thần hồn Cố An, hóa ra là Kim Sát Hổ đang lon ton chạy tới.
Chỉ mới mười mấy ngày, Kim Sát Hổ đã lớn phổng phao không ít. Lớp lông tơ trắng sữa rụng dần, nhường chỗ cho bộ lông màu vàng nhạt, chỉ còn lác đác vài chỗ dưới bụng và cằm là chưa thay hết.
Cái đầu tròn xoe ngốc nghếch, chiếc đuôi nhỏ cứ ngoáy tít theo từng động tác của Thủy Minh, trông cực kỳ đáng yêu.
Cố An không nhịn được bèn ôm thốc nó vào lòng, ra sức xoa nắn cái đầu nhỏ xíu.
Bị ôm chặt cứng không ngoáy đuôi được nữa, Kim Sát Hổ vùng vằng há miệng cắn tay áo Cố An, cổ họng phát ra tiếng gầm gừ kháng nghị.
Kháng nghị vô hiệu, Cố An đang lúc cao hứng, sao có thể để nó chạy thoát.
Hắn xắn tay áo lên, chìa hẳn cánh tay ra cho nó cắn.
Thân là linh thú nhị giai thượng phẩm, Kim Sát Hổ mới ra đời mười mấy ngày đã đạt tới Luyện Khí tầng một, cặp răng nanh vô cùng sắc bén.
Cắn y phục thì rách là cái chắc, nhưng nếu cắn vào cánh tay đã được Hàn Tuyền Tẩy Ngọc Quyết tôi luyện của Cố An, e là cặp răng nanh kia phải tê rần một hồi lâu.
Thế nhưng Kim Sát Hổ không cắn thật, chỉ bất mãn hừ hừ vài tiếng.
Ai là chủ nhân thì nó vẫn biết rõ, chỉ là chủ nhân đôi khi quá đáng ghét, cứ lấy đầu nó ra mà vo viên như hạch đào, làm hổ ta tức điên lên được!!!



